Bốn năm rồi anh còn hận em không ?

0
389

Hôm nay vào fb của anh nhìn thấy ảnh cưới của anh và cô ấy nhìn anh và cô ấy cười rất hạnh phúc tự nhiên em cũng thấy hạnh phúc theo. Đã 4 năm rồi mình xa nhau anh nhỉ….

Anh còn nhớ cái ngày hai đứa mình gặp nhau không anh còn em thì vẫn nhớ. Lúc đó em là con bé 5 tuổi còn anh là cũng là thằng nhóc 5 tuổi. Hôm đó đang chơi ngoài vườn thì mẹ gọi em vào và bảo em cho bạn chơi cùng với. Em ngạc nhiên lắm từ đâu xuất hiện một đứa lạ hoắc à lại còn thấp hơn em nữa chứ thế là em bảo muốn chơi cùng thì phải gọi em là chị, ai ngờ anh gọi chị thật mãi cho đến ngày ấy.
Anh hơn em 1 tuổi nhưng đúng hơn là 3 tháng thôi. Anh sinh cuối năm còn em đầu năm sau nhưng ba mẹ anh khai sinh năm sau nên chúng mình bằng tuổi. Mà được cái hồi nhỏ em lớn hơn anh , em lại nghịch còn anh thì hiền nên bị bắt nạt suốt. Tuổi thơ của em là những tháng ngày bên anh cùng nhau thả diều, chăn trâu, cắt cỏ rồi cả những lần trốn ba mẹ và bà lên rừng hái dâu, sim…

Em còn nhớ có 1 lần mình bị lạc bình thường em mạnh mẽ lắm nhưng em lại sợ bóng tối và anh biết rất rõ về điều đó. Hôm đó trời đã muộn nên rất nhanh tối , tìm mãi mà không thấy lối ra em sợ hãi vừa khóc vừa ôm anh, anh đẩy em ra không cho em ôm còn bảo từ nay phải gọi anh là anh rồi anh mới cho ôm sợ quá gật đầu luôn gật xong mới biết bị lừa, hóa ra anh biết đường ra chỉ là muốn dọa em thôi ai ngờ em khóc ghê quá rồi anh đưa em về nhà lần sau chừa đi luôn. Hai đứa cứ thế lớn lên bên nhau với em những kí ức về anh toàn là kí ức đẹp , những kí ức chưa bao giờ em muốn quên.

Năm mình 12 tuổi hôm đó đi học về có 1 người phụ nữ lạ mặt ở nhà bà anh, nhìn rất sang trọng anh chạy lại ôm lấy bà gọi mẹ. À thì ra đó là mẹ anh, lúc đó em cũng thấy vui cho anh mà khômg biết rằng đã đến lúc anh và em phải xa nhau. Mẹ anh về đón anh đi. Lần đó em khóc như mưa vừa khóc vừa ôm anh năn nỉ anh đừng đi, anh bảo anh phải về với mẹ, nhưng rồi anh sẽ về với em. Em tin lời hứa ấy và ngốc nghếch chờ anh nhưng rồi mãi không thấy anh về cũng không có tin tức gì của anh, và dần dần anh biến mất khỏi cuộc sống của em. Cho đến lúc em học lớp 10 anh quay trở lại anh bảo từ giờ anh sẽ không xa em nữa mà lúc đó có hiểu yêu là gì đâu vì với em anh như một người anh trai thôi.

Thế là cả quãng thời gian cấp 3 của em là những ngày bên anh, cùng nhau đạp xe hơn 10 km để đi học, rồi cùng nhau cố gắng. Ngày chia tay cấp 3 anh tỏ tình với em, em ngạc nhiên lắm cơ vì lúc này anh quá đẹp trai còn em thì vừa lùn vừa mập. Nhưng nhìn anh chân thành quá thế là yêu nhau cùng nhau ôn thi. Ngày thi đại học em và anh cùng thi ở Hà Nội anh thi kinh tế còn em thi y kết quả anh đậu em rớt. Lần đầu vấp ngã em suy sụp lắm nhưng anh luôn ở bên em lo cho em , dẫn em đi chơi , làm đủ trò để em cười và cố khuyên em thi lại. Ngày anh đi nhập học em khóc như mưa, anh ra Hà Nội học còn em ở nhà ôn thi lại. Anh còn nhớ không cái lần em làm hồ sơ thi lại đợt đó anh bận tham gia câu lạc bộ, áp lực nhiều chuyện thế là hai đứa cãi nhau. Em chọn thi ở Sài Gòn chứ không phải Hà Nội. Lúc biết anh đã rất giận và bảo tùy em.

Ngày em đậu và đi nhập học anh không tiễn em đi. Em bắt đầu làm quen với cuộc sống không có anh. Một cuộc sống khá vất vả ở nơi nhộn nhịp này nhưng mà em yêu nó em yêu Sài Gòn cũng như yêu anh vậy. Thời gian đó em nhớ anh nhiều lắm. Rồi lúc em lên năm 2 anh năm 3 hai đứa quay lại do không quên được nhau và hai đứa bắt đầu yêu xa từ đó. Có những lúc không hiểu nhau rồi cãi nhau đủ chuyện nhưng sau tất cả hai đứa vẫn cố gắng vượt qua hết. Anh bảo chờ anh học xong anh sẽ vào Sài Gòn với em nhưng đời đâu ai ngờ được.

Hôm đó mẹ anh đến tìm em và bảo em hãy rời xa anh chỉ có xa em anh mới có tương lai được vì bà muốn anh đi du học còn anh lại vì em mà không chịu đi em bảo thế để em khuyên anh rồi em sẽ chờ anh về nhưng bà bảo gia đình và anh không cân xứng thế nên nên kết thúc sớm thì lớn. Ừ nhỉ em quên mất nhà anh rất giàu nhưng vì em anh mới về quê học.

Thế là em nói chia tay, anh hỏi lí do em bảo hết yêu rồi và đã yêu người khác. Anh không tin anh bay vào Sài Gòn gặp em và thấy em đang ôm người con trai khác. Anh bỏ đi anh bảo anh hận em nhưng anh có biết em cũng đau lắm không anh. Bốn năm qua em vẫn luôn dõi theo anh nhìn anh hạnh phúc với em thế là đủ rồi. Ngày mai anh hãy là chú rể thật hạnh phúc anh nhé. Còn em cũng sẽ sống thật hạnh phúc.
Mãi yêu anh ♡♡♡♡

Bình luận

comments