[Truyện] Nhật Ký – Anh Yêu Em – Cái duyên không hẹn cũng tới

0
1056

Cái giật mình của tôi ngây thơ đến vô tội, người đi cùng nhỏ Hoài không ai khác mà chính là cái chị, cái chị bé xinh xinh hồi chiều, tôi sốc tới chảy máu mũi quá, trong lòng tự nhiên, ôi thầm cảm ơn trời, cái duyên của mềnh đây mà…hè hè..tự sướng thế đó các bác ạ.

Vừa nhìn thấy tụi tôi thì 2 e nó cũng cười tươi hơn, anh Huy thì cũng tỏ ra ga lăng, chạy ra kéo vội chiếc ghế cho nhỏ Hoài. Còn tôi, tôi ga cũng chả kém, cũng nhanh tay đẩy vội chiếc ghế cho chị Phương, ai dè, tôi vào ga mạnh quá, cầm phía trên, đẩy cái thì cái ghế nó chổng chân mịa nó. Xấu hổ chết đi được. Tôi luýnh quýnh đỡ chiếc ghế dậy, đặt vào chỗ và mời chị Phương ngồi.

Tôi thấy chị Phương cũng cười một cái rất duyên, cũng để ý thấy có cái má lúm đồng tiền. Xinh thì đáo để nhưng tôi lúc đó chả nghĩ được gì, mặt đỏ ửng…
– Mời chị ngồi! – Tôi nói.
– Ừ, e cũng ngồi đi, lại gặp nhau nữa nhỉ?…chị Phương nói với tôi.

Còn hai tên kia thì trố mắt nhìn, làm như kiểu giống như AnhXtanh vừa phát hiện ra một sáng kiến vĩ đại không bằng ấy.

– Hai người quen nhau à? Vậy đỡ mắc công giới thiêu. – nhỏ Hoài phát biểu.
– Ừm, bọn chị lúc chiều mới quen nhau thôi,- Chị Phương trả lời.
Về phần tôi thì tôi tum ngủm lúc nào chả hay…..buồn.
– Hai người uống gì để Huy gọi?  Anh Huy hỏi hai người họ
– Cho bọn e một ly sữa chua đánh đá với một ít café,- nhỏ Hoài ra tối hậu thư….
– Em uống gì gọi luôn đi chứ chai sting cạn rồi kìa?…. chị Phương chọc ngoáy tôi.
– Dạ, cho e một sting luôn ạ. Tôi chả biết nói gì, lúng túng, mất điểm trước nàng rồi thì còn tâm trạng đâu mà ăn với chả uống, uống giờ chỉ là hạ hỏa khí hư thôi….
– Gớm, e có vẻ fan cuồng sting nhỉ?… lại là Chị Phương, chị không biết e đang rất buồn hay sao mà liên tục trừ điểm e thế hả???
Tôi bắt đầu lo lắng, lo lắng cho một tương lại đang phủ đầy hoa hồng, bỗng nhiên, bùm một cái, hoa hồng lại có gai…(…ước gì tôi không nhận lời đi cùng anh họ. tôi nghĩ bụng).

Cả buổi tối, 3 người bọn họ vui vẻ nói chuyện với nhau, còn tôi thì ngồi im thin thít. Chả hiểu trình chém gió được tập luyện, đào tạo trên từng comment facebook của tôi đâu hết rồi, bây giờ chả có chữ gì trong đầu tôi nữa. Lâu lâu bọn họ lại quay sang hỏi tôi cho tôi đỡ lạc lõng giữa dòng người tập nập….
Bỗng…
-Ui da. Tôi thét lên
– Gì thế e? chị Phương hỏi tôi.
– Dạ không ạ, chỉ là e bị chuột rút. Tôi giải thích,
“èo, lại có cái vụ chuột rút lúc đang uống sting chớ, chắc chị nghĩ tôi bị chuột rút bẩm sinh quá àh, nào đâu có biết cái ui da đó là do anh Huy dẫm chân tôi ra hiệu cho tôi kéo chị Phương đi chỗ khác cho 2 người bọn họ tâm sự tỉ te….”

Anh Huy à, anh giết e rồi, lần này thì tiêu rồi, loại ngay từ vòng mua hồ sơ chứ đừng nói vòng sơ khảo nửa rồi. Thôi thì tình nghĩa anh em trăm năm còn hơn là tình cảm nhất thời, tôi đánh liều mời chị đi dạo. Lúc đầu chị nheo mày k chịu, chắc là nhỏ Hoài cũng tính tới vụ này nên k chịu li gián đó mà. Tôi nũng nịu.
– Chị ra ngoài này đi dạo nói chuyện với e chút, lúc chiều nói chưa xong mờ. Tôi nài nỉ.
Cuối cùng chị Phương cũng đồng ý, và tôi tôi đã trở thành người hùng cho anh giai tôi. Lo mà làm cho tốt đó anh giai, đừng để giống em, tủi…tôi thoáng mừng.

Hai người bọn tôi ra ngoài dạo, để lại cái bàn với 4 cái ghế cho 2 a chị kia. Haiz, đi ra ngoài đường mát thật, lúc này mà có người yêu đi cùng, khoác tay, nắm chân thì thích biết mấy. Ôi cái cảm giác tềnh êu, cảm giác mà tôi không có được từ khi vào đại học rồi. Tôi quyết định phải thử mới được.
– Hôm nay Hoàng lặng quá à nha, lúc chiều mồm miệng thế mà giờ thấy khác liền, – chị Phương bắt chuyện trước.
– Hì! Tại e không biết cách bắt chuyện với trẻ con ấy mà!…tôi chọc đểu chị, tại vì mẹ tôi nói muốn con gái nhớ lâu là phải gọi ng ta là trẻ con mà, hè hè, chiêu này sau này tôi nghiệm đúng lắm các bác ạ. Thử đi nha! 2 3 tuổi cứ quy về trẻ con sất cho tui
– Gì? Ai trẻ con?????? chị Phương làm dữ lên, mất luôn cái trẻ con lúc chiều tôi thấy, hè hè..lúc nóng giận con gái toàn phơi ra tật xấu mà…kaka.
– Hè hè. Không lẽ em? E to gấp đôi chị mà? Tại chị đứng cao hơn vai tôi một tí, người cũng thon thon, giống như tiểu thư cấp 3 ấy…

Thế là chị giận, chả thèm nói chuyện với tôi luôn. Cái dại lúc đó, nhưng là thành quả ban đầu mà sau này e cho tôi biết…
Tối đó anh họ tôi rủ được nhỏ Hoài đi ăn ốc luộc nên giao cho tôi nhiệm vụ đưa chị Phương về. Hai người trên một chiếc xe đạp, mát, và tôi không quên nhiệm vụ xin số dt để rồi tác chiến lần sau…

——————————

Chở chị Phương về xong, trên đường đi chị chả nói với tôi tiếng nào, buồn. Về tới phòng, tôi khóa vội cửa, rồi nằm cái phịch xuống giường. Ôi chiếc giường thân yêu, giờ nó k chỉ chứa mình tôi mà chứa cả tấn bê tông buồn được đổ vào trong tôi rồi. Nản thật, cứ mơ mộng cho lắm vào, rồi rớt cái bịch, như mít. Đáng cho cái tội chọc gái, mà lại là gái già nữa chứ. Ức, tôi chả ngủ được, nằm mãi cứ thế cho tới 2h sáng rồi thiếp lúc nào không hay…..

Keng..keng …keng…
Cái gì kêu ấy nhỉ?..tôi tự nghĩ. Thôi cái đẹt, hôm nay là chủ nhật mà hôm qua quên tắt cái chuông báo thức, báo hại anh không ngủ nướng được, đang mơ về chị bé ngon lành thị bị gọi dậy với thực tại. Anh ức rồi đấy, anh cho mày vào thùng rác đó nha cưng…nghĩ đoạn….tôi định..mà thôi k đập, cái này là tội ngu nên thôi, mất tiền oan… sau này nghĩ lại hóa ra tôi cũng k mù quáng trong tình yêu cho lắm các bác nhỉ?.. hehe

6h30..dậy phát, cởi trần, mùa hè nóng mà, mặc tạm cái quần short ra đường ngắm gái chơi vậy!…tôi là thế mà, con gái đại học ra chọc mới vui, dạo này lì đòn rồi, chọc rồi bị chửi, bị chửi rồi chọc, chọc miết rồi quen nên chả e nào chửi nữa. Lại quen được nhiều e xinh tươi, âu cũng là cái số đó các bác ạ. Cái số của tôi quen được lắm gái là do cái mặt lì đòn mà có đó mà….

Teng…Teng …Teng…
– Ê chú em, tối qua cảm ơn chú đã giải phóng cho anh nha. Anh Huy nhắn tin cho tôi vẻ sảng khoái lắm, kiểu này cua được e nó rồi đây mà.
– Cái shit, a thì ngon rồi, còn thằng e này đang tèo ngẻo nè. Nói tới đây tự nhiên nghĩ tới bé Phương mà tôi buồn thấu ruột ra, gái xinh đi qua chả thèm ngắm, mấy e lại tưởng tôi chảnh…..haha
– Gì thế chú mày, tối qua mày với Phương có chuyện gì à?
– Ờ thì cũng không có gì to tát, tại e lỡ mồm gọi chị Phương là trẻ con ấy mà?- Lúc đó tôi nói lí do có vẻ nghiêm trọng lắm, có ai ngờ đâu vì tôi gọi như thế mà sau này chuyện tình của tôi với e càng thêm hấp dẫn đây cái bác ạ…
– Thế à, chú mày khá, e nó tính trẻ con vậy thôi, chứ giận thì dai lắm, thôi chú quên đi, tuổi chú đâu mà đòi đua, làm quen e khác đê. Anh họ nói mà tôi lại thêm buồn, mịa …anh đang buồn mà thằng anh kia lại dội cho gáo nước lạnh, đóng băng cả ruột gan.
– Thôi e đi học bài đây, pipi anh. Á..hôm nay tôi đi học bài đó, ghê chưa, học đại học chủ nhật đi ôn bài đó các bác nạ, tềnh yêu đôi khi nó làm cho con ng ta lu mờ lí trí đó mà…
Tôi cũng ngồi vào bàn học thật, nhưng mà không học, tôi lên mạng kiếm thư tình đọc chơi, chuẩn bị hành trang cho cuộc trường kì mới đó mà.

Chốc phát, nhìn lên, ôi cha mẹ ơi, cái quái gì thế này?…. cái áo trắng enh mới mua hôm kia, trắng tinh… sau một lần dại gái, cộng thêm lần lười nữa thì thành quả e nó là đây, chiếc áo mẹ vá năm xưa đã ngã màu đen…. Cũng theo kế hoạch, tôi ra chợ Đồng Lâm mua chai Natri Clorua về thử chơi, không được chắc kì này a ăn học chăm chỉ quá, cái áo mồi định đi tán gái mà, tiếc chứ bộ, tiết kiệm cả năm mới mua được cái.

Ra đến chợ, tôi cũng đi hiên ngang như ai ơi, mặt vênh vênh lên, tôi cứ nghĩ tôi đẹp trai nên mấy e đang ngắm, cái sự đời là thế mà, tự sướng mọi lúc mọi nơi..hờ.
– Chị à, bán cho e chai rửa chén, ý quên chai thuốc tẩy? Tôi hỏi bà chị xinh đẹp.
– Đây e, 10k. Chị kia cười tươi rói, làm tôi càng hãnh diện với dung nhan của mình.
– Dạ, chào chị e về.
Tôi chào chị rồi đi ra nhà giữ xe, thoáng quá, chị Phương đi qua tôi, một mình một giỏ, cũng nặng đấy chứ. Mà không biết chị cố tình k hỏi hay là vô tình k thấy tôi thì tôi chả biết, chỉ thấy buồn, buồn gì đâu mới gặp tối qua mà giờ nàng và ta đã xa cách.
Lấy hết can đảm, tôi gọi:
– Ê trẻ con! Đi chợ về đó à, nhà xa không a đón về?
Chị Phương quoắc mắt lại nhìn tôi, vẽ dữ tợn lắm, nguýt tôi một cái thật dài, đâm xuyên qua tim tôi luôn ấy. Nhưng tôi lì rồi, chọc gái quen rồi, sợ chi… Tôi chạy lại đỡ lấy giỏ của e nó,
– Hi, chị để em cầm cho, giỏ nặng thế này mà. Tôi ga lăng chứ bộ.
– Thôi khỏi, không dám làm phiền ng lớn. Chị Phương lạnh lùng, toan hất tay tôi ra, nhưng a đề phòng cả rồi e ạ
Tôi giật lấy cái giỏ, nũng nịu:
– Thôi mà chị, e xin lỗi mà, e chỉ gọi đùa thôi, chị giận e thật đấy à, e xin lỗi mà…hi.
Chị véo tôi một cái rõ là đau, mà tôi nào dám la lên, cố nhịn… a nhịn, sau này lỡ đâu a tán được rồi thì a trả thù sau, quân tử trả thù 10 năm chưa muộn mà.
– Không đau à? Sao k la? Véo cãi nữa nhé? Chị Phương dọa tôi
– Hi, dạ thôi, e đau. Tôi phân trần, k có thì chết nữa.
– Em đi mua gì đây? Chị nhìn vào thấy tôi cầm chai gì rồi mà còn giả bộ, a đánh phát giờ.
– Dạ, e mua chai này về giặt thử chơi, thử nghiệm khoa học mới chị à. Tôi dí dỏm.
– Xì! Cái áo hôm qua chứ giề?… lười nhỉ? Để mốc luôn. Chị đoán, nhưng trúng phốc rồi.
– Đâu có, e giặt hôm qua rồi, còn ở nhà kìa, sạch tươm.. Tôi chống chế
Buồn ghê, tật xấu gì cũng phơi ra trước mặt e nó rồi, thấy tôi lúng túng chắc e nó cũng hiểu rồi, nên tôi lãng qua chuyện khác.

Nói rồi tôi cũng xin được áp tải nàng và hàng về tới đầu kiệt.
– Chị nấu cho ai mà mua nhiều đồ thế này.?- Tôi hỏi cho có lệ
– Ừm, hôm nay người yêu chị ra thăm nên chị phải chiêu đãi e à?….chị Phương nói với giọng điệu vui vẻ lắm.

Còn tôi, ngay lúc này đây, đang đi trên chiếc xe đạp cùng nàng, lúc nãy tôi cứ tưởng đang ở trên mây, vui thật, bây giờ, tự nhiên, không phải là bịch nữa, mà tôi lao đầu xuống tận tít địa ngục nốt. Trái tim tôi ngừng đậm, mắt ngừng nhìn, tôi chả nghĩ được gì nữa. Trong tôi bây giờ chỉ tồn tại hai chữ: “Quá Buồn”…

————————–

Vừa tới đầu kiệt K182, tôi đã thả chị xuống, đứng đó, tôi phóng xe đi mà k thể chào một tiếng. Lòng nghẹn đắng, mắt như ứa lệ rồi. Ôi trời, thằng này điên. Ng ta có người yêu mà tự nhiên mày khóc. Hay là mày giống bọn kia, trù ẻo cho thằng kia lừa tình e nó, bỏ e nó, rồi mày nhảy vào, quan quan tâm tâm, rồi được yêu nốt. Cái cảm giác đó giằng xé trong tim tôi. Tôi buồn thật, buồn vì gì chứ,??Buồn vì một người con gái mới gặp 3 lần, và nói chuyện 3 lần ư?…Trời mưa?..hôm đó có sấm, ừ thì có thêm chớp, mà có sét éo đâu nhỉ, mà sao, mà sao nó lại đánh ngang qua tôi, chạy từ đầu xuống vai, chạy lan xuống chân phải, rồi qua chân trái, rân rân. Tôi điên thật, chắc xem phim kiếm hiệp với phim lãng mạn hàn nhiều quá rồi nên tôi đang mơ mộng.

Mơ mộng tôi là ai đó, con nhà tài phiệt chẳng hạn. Hay là thằng nào có thể bay trên không. Tài giỏi hơn thằng kia mà cướp e trong tay nó. Nghĩ thế vui thật, nhưng mà điên toàn tập.

Về phòng, chả buồn giặt áo nữa. Cho nó bôc mùi nốt. Có tán ai đâu mà cần đồ đẹp, sạch sẽ. Giống thằng Khoa bên, xấu xấu, bẩn bẩn mà vẫn có gấu đó thôi. Thế mà tôi đẹp, đẹp theo thằng trong gương nhận xét đó mà. Thì cuộc đời vẫn ế trên cái hệ cấp thấp.

Tôi bật máy tính lên, định chơi ván Aoe cho nó máu, gặp thằng chimsedinang giờ chắc tôi cũng cho nó nhừ đòn. Anh đang điên mà, điên thì sức mạnh nó tăng lên gập bội các bạn ạ.

Nhưng thôi, tôi lại bật nhạc, mà nhạc gì đâu toàn là nhạc buồn, tôi lại nghe bài “Cơn mưa bắt đầu tình yêu”…để có thể tiếp tục mơ mộng. Mơ mộng hay thật, yêu a? có bao giờ ai tin tình yêu sét đánh chưa nhỉ?.. Nếu chị Phương chưa có ng yêu mà tôi tỏ tình thì chị có tin được k chứ?…mới gặp nhau mà, hơn tuổi, cái gì cũng hơn, yêu cái nỗi gì?… Hoàng ơi là Hoàng, sao lần này mày toàn nghĩ dại k ấy nhỉ?
Cái thời tung hoành, chém gió như ai mà giờ lại ngoan ngoãn ngồi ở nhà, nằm trong góc phòng như con mèo con vậy…Ai nhìn thấy tôi chắc tưởng tôi bị trúng gió. Gió mùa hè mà, độc ghê, hèn gì ng ta gọi là say nắng…

Tôi nằm nghe nhạc tới tận 2h chiều mà cũng chưa buồn đi ăn, bụng cũng đánh trống rồi, tại hồi sáng mãi chọc gái nên quên cái khoản ăn. Tưởng ngắm gái nó no dạ dày, ai dè cũng…chả ra làm seo….

3h…chuông điểm, tôi lọ mọ dậy đi ăn, phải ăn chứ. K ăn để rồi chết vì chưa kịp yêu thế này nhục quá!?…Đó là tôi nghĩ vậy thôi, nghĩ cho có tinh thần chứ nhịn bữa sao chết. Đôi khi buồn quá ng ta viện lí do mà làm ấy mà, hèn gì cô toàn bảo lí do to hơn mục đích khi hồi cấp 2 tôi toàn đi học trể, vì chở bạn gái…

——

Khóa vội cánh cửa, tôi chạy qua cửa hàng đối diện mà hết cơm rồi, quán cũng đóng của. Bà chủ quán bảo tối mới có. Tối mới có thì cháu thành liệt sĩ tềnh yêu mất rồi bác ạ. Rồi tôi phi xe đi mau ổ bánh mì thịt gặm tạm,(Mì thịt mà gặm tạm, viết cho oai thôi…hehe)

Đạp xe qua kiệt K182, tôi cũng như một thói quen, nhìn vào xem có ai kia không?…rồi bất chợt, cơn đau tim lại ùa về, chị Phương đang khoác tay, cười nói vui vẻ bên người con trai kia. Tôi đoán anh ta hơn tôi 5t, da trắng, cao. Chắc là dân bắc nốt. Ăn đứt thằng mơ mộng về dung nhan như tôi rồi. Rồi tôi cũng cố lết đi mua cái bánh mì về ăn cho qua ngày đoạn tháng….

Bình luận

comments