[Tự Truyện] Gấu em là bạn thời tiểu học – Chap 10

0
874

Thật sự thì em và gấu không hợp nhau các thím. Đó là điều hiển nhiên và dễ thấy nhất ngay sau từ cái buổi đầu tiên hẹn hò đầy trắc trở và gian nan. Mà sau đây, để cho các thím dễ hình dung thì em có thể lấy 1 số ví dụ thế này:

  1. Đi dạo: Tối hôm đó em chở gấu đi dạo, cơ mà với bản tính của con gấu thì rất siêng ngồi sau xe, cứ leo lên xe là y như rằng nó muốn em chạy đến tận cùng trái đất luôn hay sao ý, lúc nào nó cũng bảo em phải chạy xe thật chậm để vừa đảm bảo an toàn vừa cho nó có thời gian mà hóng gái, mà nào em có dám đi nhanh, cứ rồ ga từ vận tốc 20 cây số giờ lên được 20,01 thì y như là tan cửa nát nhà luôn.
    Dưới ánh mắt lượn lờ ngắm đèn đường mà chực chờ gầm rú bắt lỗi của con gấu thì than ôi… em cũng chỉ còn nước mà lờ đờ vác con xe mà chạy còn thua cả xe đạp. Chỉ muốn tấp quách vào cái lề nào ven đường mà ngồi nghỉ, uống nước mát cho xong, nhưng con gấu nào chịu buông tha, nó bắt em lang thang từ con đường này sang con đường nọ, ngã tư này sang ngã tư kia trong đêm tối mịt mờ mà chưa bao giờ có điểm đến.
    Vậy mà nhiều lúc cầu được ước thấy, linh lắm luôn các thím. Sau cả một buổi chiều dài đi chơi xa về mà chưa kịp tiếp nguyên liệu thì nào ngờ đâu con xe mượn của thằng bạn gấu cuối cùng cũng hết xăng một cách đột ngột.

    Nhìn mặt con gấu nó tiu nghỉu vì mất hứng thấy cũng tội mà thôi cũng kệ nó cho xong. Em định bụng lần này phải bắt nó dắt xe cho bằng được cũng vì cái mặt nhìn thấy ghét. Nghĩ đến đây mà lòng không khỏi vui mừng khôn xiết, khấp khởi mà cười thầm trong bụng nhưng cũng ngờ đâu rằng niềm vui mới vừa được nhen nhóm còn chưa được bao lâu thì đã bị con gấu nó công khai mà dìm tắt. Thế éo nào xe đã dừng, mà con gấu nó vẫn cứ ngồi lì trên xe kêu đau chân, la hét thế nào cũng một mực không chịu xuống, em thì cứ dở khóc dở cười mà năn nỉ trong vô vọng. Cơ mà sự đã rồi nên cũng đành lẳng lặng mà xuống dắt cả xe với người đi mải miết suốt đoạn đường dài không ngơi nghỉ các thím. Haizz….Đúng là gậy ông đập lưng ông.
  2. Ăn lòng nướng: Món khoái khẩu thứ n của con gấu sau thịt nướng và nhiều món ăn khác nhưng về cơ bản là chả có món nào mà gấu nó không táp đâu. Về cái nạn ăn uống này thì em với nó tương đối hợp nhau trong bất cứ buổi hẹn hò nào ( thật ra đi ăn là chính) chỉ trừ 1 khoản là bia rượu.
    Vừa bước vào quán, gọi lòng nướng còn chưa đủ con gấu nó còn kêu thêm cả rượu, em thì chả hiểu sao chỉ uống được lúc có bạn bè đông đảo thôi chứ bình thường mà ngửi thấy mùi là không chịu được đâu, chắc là do cái bản tính thích thể hiện nó thế. Còn con gấu thì khỏi nói…..từ đầu đến cuối nó còn không thèm động vô lấy một giọt. Em còn đang thắc mắc là không biết nó gọi rượu ra để làm cái đếch gì nữa, khi mà suốt buổi nó chỉ ngồi chăm chăm bên dĩa lòng nướng mà ăn lấy ăn để. Chỉ khổ cho cái thân em, lỡ gọi rồi nên cũng khó mà để lại, ngồi ráng từng chút một ri rí rót vào ly mà uống, cơ mà ráng lắm thì cũng chỉ được 1/3 chai rồi đâm ra ờn ợn. Chắc vì nhìn thấy em khổ sở như vậy nên con gấu cũng đâm ra mà động lòng thương sau khi đã dứt điểm xong xuôi cả cái dĩa lòng nướng trước mặt. Nó liền hít một hơi mà tu ừng ực luôn nguyên cả chai còn lại để mà giải trí và ra chiều có vẻ như là thống khoái dữ lắm. Nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng kể trên mà em đã không khỏi bàng hoàng và xúc động, xém chút là bật khóc. Được cái tính là bình thường em vốn rất “hút gay” nên chả mấy chốc mà bao nhiêu cặp mắt của các đấng nam nhi thuộc những bàn bên cạnh đều đổ dồn về phía bàn em luôn. Vì ngại mà chả biết phải làm thế nào, nên em cũng vội vàng mà xách ass kêu tính tiền, rồi cười trừ mà lượn xe đi gấp…

Có 1 sự thật nữa là từ sau cái lần đầu tiên đầy thất vọng của 2 đứa em thì đến tận 2 ngày sau đó, kết thúc kì nghỉ ngắn ngủi chỉ 4 ngày nhưng tràn đầy kỉ niệm của đôi lứa yêu nhau thì em và gấu vẫn chưa 1 lần tiếp diễn lại được điều cần phải xảy ra các thím. Đối với gấu thì đó là nỗi ám ảnh không thể xóa nhòa, cộng với cảm giác đau đớn làm cho gấu cảm thấy sợ, còn đối với em thì đó là sự ray rứt khôn nguôi mà chính bản thân mình phải gánh chịu và không biết làm thế nào để bù đắp cho người mình yêu ngoài cách tôn trọng quyết định của người đó.
Hiểu được những gì em đã nghĩ và muốn xóa bỏ đi cái định kiến đã tồn tại, hiện hữu trong trí nhớ của cả 2 suốt những ngày còn lại. Gấu đã quyết định cho em thêm một cơ hội nữa. Và hôm đó cũng là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ em được ở bên gấu vì sẽ phải lên xe mà vào lại SG ngay lúc trời tối, thế nhưng em lại chẳng biết phải làm thế nào để cho gấu tạm quên đi cảm giác đau. Rồi theo như đề xuất của con gấu vì nó từng có kinh nghiệm …..xem phim “Cảnh sát hình sự” thì có khi nên vào shop Ba Con Sói mà hỏi thử vì biết đâu trong ấy nó có bán mí thứ thuốc giống như trong phim, cấp thiết cần dùng cho lúc này. Nghe đến đây thì em đã bủn rủn tay chân vì mới sáng sớm mà lại vào cái chốn ấy thì chả khác nào lạy ông tui ở bụi này, khiến cho cả bàn dân thiên hạ quanh cái đất TH thân thương nó xúm lại mà dèm pha đến hết đời các thím.

Rồi cũng đã lỡ đâm lao thì phải theo lao, đã mặt dày thì còn sợ gì dân tình nhào vào mà ném đá, nên em cũng ráng nhắm mắt mà xòe tay dựng xe ngay trước cửa tiệm mình cần, hùng dũng bước vào, hỏi han cho ra nhẽ. Tiếp đó là đưa ra quyết định mua ngay và luôn 1 liều thuốc kích thích “dành cho chị em phái nữ” mà bụng bảo dạ rằng lần này nhất định mình phải làm tới cùng cho bằng được mới thôi để không phụ lại sự kỳ vọng của gấu dành cho, đặng cũng là cơ hội để chứng minh cho gấu thấy mình đích thực là một người đàn ông chân chính.
Mà sẵn tiện, nhân đây em cũng xin tiết lộ luôn cho các thím hay một bí mật kinh thiên động địa mà từ lâu trong kí ức em những tưởng rằng đã quên được. Đó là tính luôn cả lần này thì tổng cộng em đã vào shop Ba Con Sói được những 2 lần trong đời. Cái lần đầu tiên là lúc em mới vừa bước chân vào cái giảng đường ĐH, cơ mà còn đang định hình trong đầu mình cái chữ sinh viên năm nhất là nó như thế nào. Nhớ lại cái dạo ấy thì em là một thằng học trò tỉnh lẻ mới bước chân vào Thành phố, còn nhiều thứ bỡ ngỡ lắm. Được cái tính em vốn ham học hỏi nên trong 1 lần đang sa chân lỡ bước trên đường đi dạo đêm cùng với 2 thằng bạn cờ hó, thì chợt cái nhu cầu sinh lý của tuổi trẻ bỗng đâu bộc phát mà lửa tình dâng cao nên cả 3 thằng mới quyết định mà tìm cho bằng được cái chỗ bán văn hóa phẩm lành mạnh để mua về mà quay tay cho dễ. Thì chợt nhận ra ngay 1 cái shop Ba Con Sói nhìn rất hoàng tráng ở trước mặt, nhìn nó có vẻ đồi trụy ngay từ cái lần mục kích đầu tiên nên 3 thằng cũng quyết định xông vào ngay lúc chủ tiệm sắp đóng cửa mà hỏi mua “đĩa phim” các thím. Em còn nhớ vẻ mặt của chị chủ quán lúc đó ….rồi chỉ biết lắc đầu ngao ngán mà đuổi 3 thằng ôn con đi.

Âu cũng là một bài học nhớ đời. Còn về phần em và con gấu thì sau khi đã làm theo đúng các thủ tục như hướng dẫn sử dụng, thì 2 đứa rất hí hửng mà mong chờ thuốc phát huy tác dụng. Thế rồi đợi được tầm 15’ sau thì chỉ thấy con gấu nó bắt đầu cảm giác nóng ran cả người lên rồi cứ như vậy mà nhảy tưng tưng cho đến hết cả tiếng đồng hồ sau đó. Tuyệt nhiên không có bất kỳ cảm giác ham muốn nào kèm theo luôn ợ. Đã thế nó còn khó chịu hơn cả bình thường, mà không cho em đụng vào. Rồi thế éo nào nó lại ngồi hát, hát từ bài này sang bài khác, say sưa như lên đồng, trong khi mấy hôm trước có cạy miệng thì nó cũng không hát cho em nghe lấy 1 câu trước khi đi ngủ. Hát ớn thì nó lại lấy váy ra thử, trong lúc thử thì đọc vanh vách giá tiền, lịch sử chi tiết và tường tận lúc nó mua mấy cái váy ấy như thế nào luôn ợ. Lúc này thì em cũng chỉ biết nản mà lắc đầu tiếc hùi hụi cái khoảng tiền mua thuốc . Đúng là tiền mất tật mang tới khổ luôn ợ.

Tối hôm ấy, con gấu nó tiễn em ra bến xe rồi chạy về thẳng nhà luôn ạ. Và tiếp theo những ngày sau đó , chúng em lại phải lập lại cái chu trình nói chuyện bằng điện thoại, cơ mà lần này cảm giác nói chuyện qua điện thoại nó khác nhiều lắm, ít ra thì em cũng có thể tưởng tượng ra được khuôn mặt của gấu như thế nào khi đang nói với em. Tình cảm của 2 đứa như được vun đắp nhiều , thật nhiều hơn nữa và khiến cho nỗi nhớ nhau da diết cũng vì vậy mà tăng thêm.

Một điều khiến em cũng rất lo lắng và bất an là gấu bị chảy máu suốt mấy ngày liền luôn các thím ợ. Vấn đề này xảy ra là do bệnh của gấu cộng với việc gấu đã uống thuốc tránh thai để đề phòng vấn đề phát sinh vào cái ngày thứ 2 của kỳ nghỉ. Kể đến đây thì em cảm thấy mình ngu cực kỳ luôn ợ, bởi sau này tìm hiểu em mới biết tác hại của mấy cái loại thuốc đó nó như thế nào, vậy mà mình vẫn cứ hồn nhiên đi mua về cho gấu uống, tưởng không có chuyện gì xảy ra.
Việc gấu bị chảy máu cứ kéo dài như vậy đến hơn 1 tuần sau lúc em vào lại SG mà không hề có dấu hiệu thuyên giảm các thím ợ. Lúc đó em hoảng sợ và bấn loạn nhiều lắm, lo cho tính mạng của gấu đang bị đe dọa, càng lúc gấu càng cảm thấy yếu đi vì mất máu. Nên ngay lúc đó ,em đã quyết định lần nữa về thăm nhà luôn, đặng có thể dễ dàng mà chạy qua nhà, theo dõi tình hình của gấu, lúc này cũng vừa qua trung thu được mấy ngày vì lần đầu gặp chúng em về trước trung thu cả tuần ạ. Thấy em chạy qua nhà thì gấu mừng lắm mặc dù nhìn mặt mày nó xanh lét, tội lắm. Rồi em chở gấu đi gặp bác sĩ thì được cho thuốc cầm máu đem về uống vì ngay cả bác sĩ cũng không thể chữa được ngay. Sau khi uống thuốc thì gấu thấy đỡ hơn, rồi dứt hẳn việc ra máu từ từ kéo dài tới tận 4 ngày tiếp theo. Và đến đây thì em với gấu được tha hồ hẹn hò thêm chục ngày nữa trước khi mỗi đứa một nơi như lúc đầu.


Hôm ấy, đang chở gấu đi dạo trên cây cầu gần nhà thì chợt mẹ gấu gọi điện bảo về gấp mà hỏi ra mới biết cơ sự là như thế này :

– Ủa? Không phải em xin đi tới 9h hả? Sao mới giờ đã bị gọi về? Em chủ động hỏi.
– Tại anh chứ ai.
– Gì?
– Chứ còn gì nữa cha nội. Khi nãy chạy lên Ngã 5 mua bánh kẹp ấy, đứng léng phéng thế nào bị má tui phát hiện rồi kìa. Con Gấu nó giải thích, cơ mà em vẫn chưa hiểu lắm nên hỏi tiếp:
– Thì sao?
– Thì má bảo thằng con rể mang bánh kẹp về cho má, rồi muốn đưa con gái nhà người ta đi đâu tiếp thì đi chứ sao nữa. He he
– Ngố chưa con. Gấu nó được thể mắng em.
-Ah…uh. Hả?
Nghe đến đây, thì em thiếu điều mà bật ngửa, xém chút rớt luôn xuống thành cầu. Nói ra thì, đáng lẽ mẹ gấu không được biết là em về đâu, vì bình thường em chỉ âm thầm đến nhà gấu vào giờ hành chính lúc “gấu mẹ” đi làm. Cũng tại sợ phụ huynh mà hỏi han thì lại chưa chuẩn bị tâm lý, không biết phải trả lời thế nào, có khi lại giấu đầu lòi đuôi, vô tình mà khai tọt ra cái vụ kì nghỉ thì lúc đó 2 đứa chỉ có nước treo cổ tự vẫn mới rửa sạch được tội các thím ợ. Và thế là….

Nghe tới việc chuẩn bị tâm lý sẵn sàng mà đi gặp mẹ gấu ngay trong đêm để báo cáo tình hình hẹn hò của hai đứa, thì lòng em đã không khỏi bồi hồi mà xúc động. Vừa nghĩ đến cái cảnh tượng sắp phải đối mặt với mẹ vợ tương lai là em đã bủn rủn cả chân tay, tim đập thình thịch, xoắn tít cả lên, cứ như 1 thằng con nít mới lần đầu bị bắt gặp đang ăn vụng, chỉ còn chực quay xe mà bỏ chạy đi ngay, để lại con gấu ở sau lưng mặc tình cho nó gầm rú.

Thế nhưng ,để mặc em mải loay hoay 1 hồi đi tới đi lui mà trăn trở trong cái suy nghĩ : “ Đi…Không đi….Đi…Không….đi….” thì con gấu vẫn cứ thản nhiên mà đứng đó, ôm cái cột điện trên thành cầu, cười, nhìn trời, nhìn đất , nhìn mây…nhìn em, rồi lại cười các thím. Nó cứ làm như là không có chuyện gì xảy ra và mẹ nó chưa từng gọi mà hối nó về luôn cơ ạ. Nóng máy, em mới hỏi giật lại nó:
-Ê! Về chưa con điên?
-Về làm gì ông? Gấu nó hỏi ngược lại em.
-Khi nãy mẹ vừa gọi còn gì?
-Xùy.Mẹ trêu thôi. Ngố!

Thế éo nào lại như vậy, hóa ra bao nhiêu công sức nãy giờ em bỏ ra để mà lo lắng cho cái việc trọng đại của đời người chỉ là do con gấu nó buộc miệng phóng đại thôi, chứ chuyện thì chả có gì phải nghĩ. Em tức điên người lắm, con này, mày suốt ngày chỉ được cái bắt nạt anh mày là giỏi, lần này tao hứa với lòng, nếu tao không trừng trị mày thì tao không bằng con cún, nghĩ đến đây em bèn quay sang mà chực chụp đầu con gấu hun tới tấp, để cho nó biết tay mà rút kinh nghiệm lần sau về cái khoản xạo sự với chồng con. Hê hê, cái cách này của em hiệu quả đến không ngờ, con này vốn sợ bị hun như em đã kể từ dạo trước, mà lần này còn ở nơi công cộng nữa, nên con gấu chỉ biết co rúm người lại mà tránh né. Cơ mà, nó càng ngắc nghẻo thì em càng làm tợn cho đến lúc gấu đầu hàng thì thôi, nhưng lì như con gấu thì cũng phải tới tận 15 phút sau, mới chịu dừng lại mà xin tha.

Rồi dưới cái khung cảnh lung linh của một buổi tối tràn đầy, mơ hồ như trăng sao đang sưởi ấm một góc trời đêm lạnh. Ánh đèn điện lấp lánh của quán xá lốc cốc dọc bên đường, nhiều màu sắc, trải dài đến tận cuối bờ,con sông lẳng lặng dưới chân cầu, âm thầm đổ ra biển, gió lùa từng cơn, giỡn, bung xõa tóc người đang đứng khựng. Em và gấu chợt bất động, nhìn khoảng không gian đang mở ra trước mắt, mỉm cười thân thuộc:
-Em đang nghĩ gì đó? Em hỏi
-Có nghĩ gì đâu ? Gấu trả lơi
-Thì đơ 1 cục, mắt hướng xa xăm, vậy không nghĩ thì là gì?
-Lỳ, hỏi quài, đã bảo là không nghĩ gì, đứng im ru vậy vui mà.
-Ờ
-Mình làm chuyện đó đi anh ! Gấu đề nghị
– ?
-Dù sao em cũng là của anh rồi còn gì. Em muốn hiểu cảm giác đó một cách trọn vẹn…Không như lần trước…. ở kỳ nghỉ.
-Em không sợ đau à?
-Không anh! Em làm được mà, nếu không làm thì ngày mai coi như anh hết cơ hội. Lên tàu, lên xe cả rồi…Lại mỗi đứa 1 nơi.
-Nhưng lỡ có chuyện gì thì sao? Như mấy hôm trước đấy.
-Không sao đâu mà. Anh đồng ý nhé ?!

-Ờ.
Vậy là thêm 1 lần nữa, sau những ngày hẹn hò, 2 đứa lại trao cho nhau những gì ngọt ngào nhất.
Gấu kéo em lại gần, gần hơn nữa, thật gần để biết rằng không có khoảng cách nào là mãi mãi…Nhìn vào mắt em, gấu mỉm cười thật dịu dàng :
– Anh là tên ngố đáng ghét! Cảm ơn anh.
– Cảm ơn gì?
-Đã quay lại, lúc em bị chảy máu… Trong vòng 1 tuần mà cứ phải đi đi về về suốt 2 lần…mệt lắm. Vậy mà…anh vẫn về, bên cạnh em lúc này.
Đưa tay lau nhẹ những giọt nước mắt. Lần đầu tiên em biết rằng gấu cũng yếu đuối như bao người con gái khác, không còn giống vẻ bề ngoài mạnh mẽ, trái tim gấu vốn băng lạnh trước bất cứ ai giờ đây đã tan chảy trong vòng tay em.
Rồi thật nhẹ nhàng, em hôn gấu…một nụ hôn từ từ, mơn trớn. Người gấu khẽ run lên, ánh mắt gấu nhìn em đầy âu yếm, kéo em nằm xuống bên cạnh.
– Đây, mới thực sự là lần đầu của em đó. Đừng… bao giờ…bỏ rơi em, nha anh !
– Ừ
Em mĩm cười ôm lấy gấu, ngọt ngào và say đắm, mọi thứ giờ đã không còn thuộc về em, tâm hồn em cũng hoàn toàn bị gấu bắt mất rồi. Chẳng cần phải quan tâm, chỉ có gấu…chỉ có gấu trong mắt em lúc này thôi.
– Anh…
– Sao em?
– Em yêu anh !

Gấu lại kéo em vào, hôn em nhẹ nhàng, hai thân thể càng lúc càng sát lại gần nhau. Gấu đã là người con gái của em, không có gì phải vội vã, nhưng em làm sao còn có thể kiềm hãm dục vọng của bản thân mình, thêm được nữa….Em lao vào gấu, vồn vập…. cơ thể gấu bỗng chốc lại càng nóng lên, hơi thở gấp gáp…Em và gấu lại cuốn lấy nhau trong đam mê, ngọt ngào,say đắm….Em say sưa ngắm nhìn và cảm nhận những gì đẹp đẽ, linh thiêng nhất giữa 2 con người đang cùng chung một nhịp đập…như để bù đắp lại những chuỗi ngày xa cách sắp tới, dài dằng dặc…
Rồi cứ tranh thủ những lúc tai em ở gần bờ môi ấy là gấu lại thì thầm trong hơi thở gấp gáp”em yêu anh”…hàng trăm…hàng ngàn lần…mãi không thôi.

Kỉ niệm của lần đầu là như vậy, ngắn ngủi nhưng đầy ấp. Để rồi mai đây em và gấu lại phải tiếp tục thả trôi suy nghĩ, nỗi nhớ về nhau trên chuyến hành trình dài của mỗi đứa. Mà không biết rằng có một biến cố sắp xảy đến, khiến trái tim em tưởng chừng như vụn vỡ, đau đến tuyệt vọng…

Bình luận

comments