[Tự Truyện] Gấu em là bạn thời tiểu học – Final Chap

0
759
Sáng sớm nay, còn đang mơ màng ngủ, thì bị con gấu gọi bật dậy.
-Anh dậy mau
-U…h..m. Gì thế em? Em lơ mơ hỏi.
-Rốt cuộc anh có đi nhậu với lớp cấp 3 của anh không?
-Ờ…thì… Em ấp úng.
-Đi đi. Con gấu kiên quyết.
-Hả?
-Chiều nay 3h, ở nhà thờ Đức Bà. Nhớ đấy. Ngủ tiếp đi con.

Wh..at? Lúc này thì em mới tỉnh ngủ hẳn, còn đang phân vân không biết chuyện gì xảy ra thì chợt nhớ đến cái tin họp lớp trên face mà mấy hôm trước mình có đọc lướt qua. Hóa ra là con gấu nó vào face mình đọc được rồi ra chiều hí hửng mà đòi đi, cơ bản thì gấu nó biết rằng em không thể đi một mình được các thím. Đi bất cứ đâu cũng phải tha nó theo cùng, bởi từ lúc gấu vào trong này thì em với gấu lúc nào cũng 24/24 ở cạnh nhau, không tách rời được mặc dù cứ như chó với mèo. Mà đã nghe là đi “ăn nhậu” thì con gấu nó càng háo hức tợn, vì cái trách nhiệm cao cả của nó đã chiếm hết đến 50% trong cái định nghĩa gồm 2 từ nêu ở trên. Vâng, nó chỉ biết có ăn thôi. Mỗi lần đi ăn như thế là mắt nó sáng rực cả lên, thiêu đốt cả tâm can những người đối diện, ngồi cùng bàn với nó mà em cũng không khỏi băn khoăn, lo lắng. Cũng may là nhờ nó nhắc mỗi ngày cho mau đến chủ nhật, nên em mới nhớ được cái lịch trình hẹn sẵn cho chiều nay phải làm gì, chứ không cũng quên khuấy đi mất. Đúng là phải biết ơn con gấu lắm lắm, chuyện gì nó cũng không nhớ trừ mấy chuyện này…

Nghe kể đến đây thì chắc các thím cũng hiểu được rằng cuộc sống của em và gấu vẫn đang diễn ra “êm đềm” từng ngày. Hai đứa lúc nào cũng đính với nhau như sam, từ việc đi làm, đi chơi, tụ tập với bạn bè của em, cho đến việc coi phim, chơi Dota chung…và đi ngủ. Còn bệnh tình của gấu thì vẫn vậy, có thể năm sau sẽ phải phẫu thuật để cắt bỏ khối u, vì mặc dù tỉ lệ thành công là rất thấp, nhưng bác sĩ vẫn hi vọng là còn nước còn tát. Có như vậy mới giúp giảm đi sự đau đớn mỗi ngày khi căn bệnh quái ác đang giày vò gấu.

Còn về phần em thì đương nhiên là sẽ cưới rồi ạ. Bất chấp căn bệnh của gấu có như thế nào, bất chấp cuộc sống sau này không còn màu hồng như mong ước, bất chấp một nửa cuộc đời còn lại 2 đứa có được tiếp tục ở bên nhau hay không. Thì em vẫn sẽ cưới người vợ duy nhất này. Bởi là 1 thằng đàn ông, đã nói được thì phải làm được các thím ợ.

– Hôm nay các bạn team mình tạm thời vẫn chưa ra ngoài thị trường để chào hàng nhé, giấy tờ quảng bá sản phẩm vẫn chưa xong mấy em ạ. Anh trưởng phòng cất lời khi thấy mọi người đã và đang chờ đợi lệnh xuất phát đã được lên kế hoạch từ hôm qua.
-Lại hoãn nữa hả anh. Chị Tuyền – người được coi là già nhất team hỏi.
-Uh. Thế nhé. Mọi người hãy tự sắp xếp công việc để mai nghỉ tết. Rồi ngày 2, nộp lại bảng kế hoạch cho anh.
-Thế hôm nay bọn em có phải ra ngoài khảo sát tiếp không anh. Em hỏi lại.
-Không em, anh sợ bọn em “mệt”. Thôi thì mấy đứa cứ ngồi ở công ty mà lên kế hoạch đi.
Vâng, lại hoãn, lại ngồi không một chỗ ở công ty mà chờ đợi. Ai nấy có vẻ đều ngán ngẩm ra mặt, nhưng đành chịu…
Kể ra thì hôm nay cũng vừa tròn 1 tháng, em và gấu đầu quân vào cái công ty vừa mới thành lập này. Nằm ở quận 1 hẳn hoi nhé. Nên văn phòng nhìn cũng khang trang phết, 2 đứa cũng phải trải qua 2 vòng phỏng vấn mới được tuyển. Ấy vậy mà, đời éo như mơ các thím ạ.
Mà kệ thôi, dù gì thì con My (đọc là Mai theo phiên âm tiếng Anh nha mấy thím- tên ở nhà của gấu em) cũng được cái nhiều chuyện vốn sẵn tính trời, không có việc gì làm thì ta cứ ngồi tám. Nghĩ trong đầu là vậy, nên anh sếp vừa quay đi thì ngay tắp lự em gọi với sang nó định ti toe mà kêu khổ rồi thi nhau mà nói xấu sếp cho vơi đi nỗi lòng thì hỡi ôi…
Nàng ngồi đó, lạnh lùng, không thèm đáp lấy lời em lấy 1 câu mới chết chứ ợ.

Mấy đứa trong nhóm thấy vậy cũng lấy làm lạ mà xúm lại hỏi han quan tâm theo kiểu hơi bông đùa như thường ngày với con My thì bị nó đáp lại bằng một ánh mắt hình viên đạn, đảm bảo xoáy tận tâm can luôn. Để rồi, ai nấy cũng run như cầy sấy, không dám mở miệng nói thêm câu nào, chỉ biết lẳng lặng mà lấm lét quan sát biểu hiện của nàng từ xa.

Thế này thì có khổ em không, bọn nó run một thì em run mười. Đã vậy còn chột dạ không biết mình đã làm gì sai, vì từ sáng tới giờ đã kịp làm cái khỉ khô gì đâu để khiến con nhỏ My phải giận dữ tới mức này kia chứ. Nhưng với bản lĩnh đàn ông của mình, em vẫn quyết không từ nan. Đằng hắng 1 tiếng rõ to vang vọng cả văn phòng công ty, mà quay sang nhìn ẻm. Rồi quyết định…giữ im lặng suốt 1 tiếng sau đó, mặc cho ruột gan cứ gọi là sôi ùng ục, thấp thỏm không yên. Cho đến khi đồng hồ vừa điểm đúng 11 giờ trưa, em vội xách ass chạy lại chỗ sếp mà viện 1 lí do xin phép đưa nàng về nhà sớm để lấy lap rồi chiều quay lại sau.

Cơ mà cái chính là đặng về nhà cho dễ bề mà “tâm sự”, rồi hỏi rõ sự tình. Lỡ có gì thì thân trai như em cũng bị xử nóng ngay trong buổi trưa 1 lần cho xong còn hơn là để nỗi đau thêm dài tới cuối ngày các thím ợ. Và thế là…

Buổi trưa, trên đường chạy xe về nhà mới dám gặng hỏi xem cơ sự thế nào mà em My nó giận thì vỡ lẽ là tại em các thím ợ. Cơ mà chỉ là cái chuyện cỏn con, bé bằng lỗ mũi mà em lại bị làm tình làm tội suốt nguyên một buổi mới khổ không kia chứ. Báo hại, buổi tối định nằm nhà chèo queo cho khỏi phải ra đường mà bon chen với người ta, ít được người nào hay người đó cho cái đường cái xá nó đỡ đông thì em vẫn phải đèo nàng đi tung tăng khắp cả đầu hầm cuối hẻm mà thăm thú đặng đú đỡn cho bằng bạn bằng bè luôn ạ. Và chuyện là như thế này.

-Anh ! Đi chợ ! My nó chủ động nói chuyện
-11h rồi. Khỏi .
-Anh
-Gì?
-Anh sao thế?
-Giận
-Sao giận?
-Thích ! Ai biểu ở công ty thích tỏ thái độ với tui ! Giờ tính sao?
-Thì tại anh chứ ai…
-Gì?
-Ai biểu anh ngồi giữa bắt em ngồi ngoài rìa chi. KHÔNG THÍCH NGỒI NGOÀI RÌA. Nhỏ My hét to vào tai em mặc dù đang dừng ở ngã tư làm em cũng chả biết chui vào đâu để mà tránh né biết bao ánh mắt thân thương của người đi đường đang đổ dồn vào mình.
-Ặc. Thế thôi.
-Ờ.
-Thế thôi thật đấy hả?
-Ờ. Đàn ông mà chẳng tinh tế già cả. Hứ

W..h..at… Thế éo nào nó lại bảo em không tinh tế trong khi cái bàn họp hình ovan thì ngồi ngoài rìa với ngồi ở giữa có khác nhau là mấy đâu, cùng lắm thì chỗ nó ngồi cũng chỉ cách chỗ người khác 2 cái ghế trống. Chuyện này bố mày có là thánh thần hiển linh cũng không lường trước được cái lí do vô bổ khiến mày giận ấy chứ con khùng này. Cơ mà… phải nhận lỗi các thím ợ.

-Hề hề. Ra là vậy. Thế cho anh xin lỗi nhé.
– Để coi đã.
-Coi gì nữa.
-Tối nay ! Có kế hoạch gì ko?
-Ở nhà xem phim nhé? Ra đường chật chội, khói bụi không. He he
– Mơ à. Đi quận 7 cho tui.
-Xa
-Đi mà anh yêu ! Lằng nhằng là ông chết với tui.
-Hả. Ờ…ờ …đi…

Hà Nội –Sài Gòn, 1 năm trước.

– Anh vừa đi với Th về ah? Nhỏ My hỏi em
– Uh.
– Vui không?
– Bình thường. Nó đang buồn chuyện tình cảm.
– Sao vậy anh?
– Không có gì.
– Ờ. Thế tối giờ hai người đi những đâu.
– Lang thang. Nước mía kí túc xá. Nó vẫn cái điệu quên mang mũ bảo hiểm mỗi lần ngồi sau xe anh.
– Haizz. Có ngày không còn cả chiếc xe cup mà đi luôn đó nha anh xã.
– Gì?
– Thì bị CA bắt xe chứ gì. Lúc đó chắc có đứa chỉ còn nước lột quần bỏ lại. He he.
– Uh. Em được. Thế tối giờ em làm gì hả đồ khùng?
– Thì nhớ anh chứ làm gì? Sắp Noel rồi kìa! Xa nhau đã được 2 tháng. Lâu quá anh nhỉ.
– Biết sao được.
Em trả lời cọc lóc rồi nói tiếp.
– Mà ai bảo em là sắp Noel. Ngày mốt là tận thế rồi kìa, mai 2 đứa mình ra ga mua vé tàu về quê mà chết chung cho kịp.
– Xàm xí. Anh mà cũng tin mấy chuyện đó ah. Con My cũng không vừa mà táp lại ngay.
– Sao không tin. Anh mới giải thích cho con Th tin sái cổ kia kìa. Giờ nó còn đang sợ chết đến nỗi quên cả việc yêu đương trai gái ấy chứ.
– Xạo. Nói gì mà nó tin.
– Đấy…đấy. Tại cái suy nghĩ lối mòn của em so với những lần trước chứ cần gì anh nói.
– Là sao? Nhỏ bắt đầu thắc mắc.
– Là thế này… Em có để ý là trong vòng 10 năm trở lại đây hay có những tin đồn hay tiên tri về tận thế không?
– À.. ừ. Chắc vậy.
– Hiểu từ tin đồn không. Đó là do người ta muốn tạo cho em cảm giác hoang mang, không có sự phân biệt rõ ràng để phán xét đúng sai. Như câu chuyện “ Cậu bé chăn cừu và con sói” vậy đấy. Một lần, hai lần,… và nhiều lần cho đến khi chuyện đó xảy ra thật. Nhưng… không còn bất cứ ai tin vào điều đó…
– Ghê không?
– Sao ghê vậy. Hic. Anh chắc chắn chứ?
– Chắc chắn.
– Vậy bây giờ phải làm sao đây ông già ?
– Nói rồi, mua vé về quê gặp anh gấp chứ còn làm gì nữa !
– Hic. Gấp quá, làm sao bây giờ, sao em chuẩn bị kịp. Em không muốn đón tận thế ở ngoài này một mình đâu. Buồn lắm. Hu hu.
– Ờ…ờ. Để anh tính.
-T ận thế đâu tên kia???

– HẢ? NÓI MAU
– Ủa . Em còn sống hả? Anh cũng còn sống này. May quá. Hê hê.
– May cái đầu anh đấy. Dám xạo em.
– Trời. May là anh xạo đấy nhé. Chứ thật thì giờ này 2 đứa mình còn ngồi đây nói chuyện ah. Bộ em mong chờ tận thế lắm hả tình yêu . Em tinh tướng với nhỏ My.
– Ơ… thì…Mặc kệ! Em không cần biết, ai biểu anh dám nói xạo em làm chi.
– Ha ha. Em thông minh như bò thì có.
– Anh… Á à, chú được lắm. Vậy thì biết tay anh…Nhỏ lầm bầm rồi im bặt.

– Ủa? Đâu rồi. Bà xã ới ời ơi… Giận rồi à. Haizz. Nghĩ lại thì mình cũng trẻ trâu phết.
….
– Ê
….
– Đây nè. Anh yêu. “Tự nhiên” em có chuyện quan trọng quên nói với anh.
– Hả?
Giọng ngọt xớt của con gấu từ đầu dây bên kia làm em không khỏi giật mình mà đề cao cảnh giác. Đang phân vân không biết nó lại định giở chiêu trò, thủ đoạn, âm mưu, kế hoạch tàn bạo, thảm khốc, dã man nào với mình để mà trả đũa thì nhận được 1 câu xanh rờn các bác ợ.
– Chắc Noel này , em không mua vé về quê được đâu. Bận mất tiu rầu.
– Gì? Sao bận?
– Có hẹn
– Ai?
– Trai
– Ặc. Em nói thế mà nghe được à. Em nóng máu.
– Ủa? Anh sao thế. Em nói chuyện bình thường mà.
– Kệ anh. Giờ em muốn gì. Nói mau.
– Thì đi hẹn.
– Em….Với thằng đó..
– Suỵt… Em chưa nói xong.
– Gì?
– Biết trai đó cỡ nào không mà kêu thằng đó ngon ơ vậy.
– Ai?
– Đoán đi. Vừa ngu, vừa lì, vừa nhiều chuyện, suốt ngày lảm nhảm, xạo tui là thằng nào?
– Anh hả? Nói tới đây mới biết mình hớ, bị con gấu nó đưa vào tròng câu vừa rồi các thím ợ. Đã thế còn tự nhận mới thấy ngu thật.
– Ờ. Thông minh đó anh yêu.
– Đệch.
– Xếp đồ chưa?
– Giờ xếp.
– Uh. Nhanh đi.
Rồi con gấu cúp máy với bộ dạng hả hê lắm lắm.
Thứ 7, ngày 4/1/2014
Hôm nay chỉ làm có nửa buổi nên con My quyết định tranh thủ đi mua đồ Tết. Hẹn từ trước, nên nó và 1 con nhỏ cùng công ty ra chiều hí hửng lắm khi thấy sếp vừa bước ra khỏi cửa văn phòng để về nhà.

Thế rồi ngay lập tức, chúng nó cũng vội gói gém đồ đạc, phóng xuống nhà xe chỉ trong vòng một nốt nhạc mà quên mất đi sự hiện diện của em các thím ợ. Đã thế, bố mày còn phải làm cho xong cái báo cáo để mà nộp cho sếp chứ có vui sướng gì cho cam đâu mà phải lặn lội trưa nắng đi với chúng mày. Em lầm bầm chửi rủa rồi cứ thế, thong dong mà ngồi đó trầm tư lướt web luôn, xem chúng nó làm thế nào mặc dù nghĩ lại thì mình cũng có hơi đê tiện.

He he.
Và đúng như em dự đoán từ trước .Chờ được tầm 10’ thì 2 con ngố ấy lại mò lên mà kêu than nầy nọ , nài nỉ em.

-Anh ! Xong chưa? My nó hỏi
-À.. ừ. Cũng sắp. Em ra chiều có vẻ bận rộn dữ lắm mặc dù đã làm xong từ cái đời nào rồi làm cho nó cũng cuống quýt cả lên.
-Sao lâu thế?
-Không biết nữa. Tại mail con Tr gửi còn chưa qua được.
-Hic. Chán vậy. Hai đứa nó thở dài.

Đáng đời lũ con gái. Cái tật việc mình cứ làm chưa xong mà đã đùn đẩy sang cho người khác. Đã vậy đùn cho ai lại không đùn, đưa cho bố mày thì… lần sau cạch, chừa nghe con. Nghĩ trong đầu , sau khi đã hả hê phần nào thì em cũng làm ra vẻ đồng cảm luôn mà phán

-À. May quá. Xong rồi nè.
-Vậy hả ! Hai đứa nó đồng thanh
-Nhanh , đi thôi anh.
-Uh..uh.

Rồi em cũng vội thu dọn tàn cuộc mà bước đi theo 2 ẻm.
Ra tới ngoài đường thì hỡi ôi. Không có cái dại nào giống cái dại nào các bác ạ. Trưa nắng 12h mà chúng nó vẫn thản nhiên dắt em đi loanh quanh suốt 1 vòng thành phố từ quận 1 ra tới quận 5, quận 10 rồi quận 3, quận Phú Nhuận.. để lựa chọn cái quần này đẹp, cái áo kia nhìn dễ thương, cái đầm này cực kỳ ấn tượng , bắt mắt này nọ ..v..v..mà chả đứa nào chịu mua mới điên chứ.
Để rồi sau chuyến hành trình kéo dài suốt 3 tiếng đằng đẵng ấy. Con nhỏ My lại tha xác em về mà chưa đứa nào mua được cái gì cả ạ. Đã vậy chúng nó còn không quên hứa hẹn thêm một câu :
– Ngày mai đi tiếp.
Sáng thứ 2.

– Chắc lại thêm 1 tuần nữa ngồi rảnh rỗi ở công ty !?

Oải quá ! Ngáp…ngáp.. Nhìn sang con nhỏ My bên cạnh cũng đang ra chiều đồng cảm vì chịu chung số phận. Em hỏi tiếp :
– Hôm nay không biết có gì mới mẻ không ta?
– Ai mà biết ! Hỏi sếp. Nó trả lời cọc lóc rồi tiếp tục chúi đầu vào cái màn hình laptop.

Mới sáng ra, mà nhìn mặt đứa nào đứa nấy chả có chút gì gọi là hứng khởi để bắt đầu 1 tuần làm việc mới. Vẫn cái kiểu ngáp ngắn thở dài rồi lầm bầm chửi rủa của con My, mà con khùng đó có chửi cái gì mới mẻ cho cam. Chửi công ty.Ờ thì chửi chung, mà nó chửi nhỏ thế ai mà thèm nghe. Chửi sếp. Nó càng giảm volume tợn. Sếp có đứng cạnh bên cũng chưa chắc nghe được cho rõ ràng nữa là, cùng lắm thì văng vẳng như tiếng muỗi vo ve nên cũng chả có chuyện gì. Thế là nó chuyển đối tượng, còn ai nữa để nó chửi? Đồng nghiệp ! Vâng, đồng nghiệp của nó là 2 con nhỏ ở chung nhóm. Một con nhỏ tuổi hơn nó thì hiền lành rồi nên có chửi nó chỉ chửi con còn lại…bằng tuổi. Con này thì cực kì xấu tính các thím ợ nên mỗi lần nó chửi con này sau lưng thì y như rằng em ngồi bên cạnh mà gật đầu lia lịa để chửi ké. Cơ mà chửi con này thì mệt lắm, bởi có bao nhiêu cái đẹp, cái nết na, tàn dư của con gái nhà người ta thì con này nó một mực đều xa lánh. Bằng chứng là… mà thôi, nói xấu bạn không tốt chút nào nên em xin tạm gác lại cái vấn đề tổng xỉ vả nhỏ kia tại đây mặc dù rất muốn ghi thêm vài trang nữa.

Mà các thím cũng đừng hiểu lầm gấu em, nó bực cái gì là nói ra cái đó vậy thôi chứ nói xong rồi thì quên luôn, vẫn hòa nhã với mọi người như chưa có chuyện gì xảy ra. Có mỗi mình em là cứ phải hứng chịu cơn thịnh nộ của gấu nó trong vô vọng, hùa theo không được mà phản đối cũng không xong nên nhiều lúc cũng ngoắc ngoải lắm các thím ạ. Biết nó không chửi mình mà mình vẫn phải nghe giùm người ta mới tốt không kia chứ.

Quay lại cái vấn nạn ở Công ty thì tuần này có gọi là bận rộn hơn đôi chút vì sếp vừa ra chỉ thị cho mấy đứa bọn em được đi khảo sát tiếp cái quận cuối cùng là Q1. Thôi thì cũng đỡ hơn là ngồi mục gối ở Công ty không biết làm gì, rồi còn được ngủ nướng hơn tí xíu mỗi ngày, ngó bộ vậy mà vui hơn nhiều…

Sau khi đã hỏi ý kiến sếp xong xuôi thì sáng thứ 3 với thứ 4 bọn em khỏi phải lên công ty mà chiều tầm 4h30 mới phải lên báo cáo. Được vậy thì còn gì sung sướng bằng đối với cái đứa mê ngủ như con My. Nên nhìn mặt nó có vẻ hả hê lắm.

Sáng thứ 3

Mở mắt dậy…
My đang nằm cạnh bên..
Nàng cười với mềnh.
Nướng thêm được nửa tiếng, nên khác với cái vẻ ngái ngủ thường ngày, nhìn mặt ẻm có vẻ sáng rỡ hẳn. Mà phải công nhận rằng gấu My nhà em có đôi mắt đẹp với đuôi mắt dài nhìn dễ thương cực, nheo lại như mèo con mỗi khi nàng cười thật tươi để lộ hàm răng trắng đều như hạt bắp. Được cái xinh sẵn rồi nên thế này nhìn lại càng xinh khiến em không khỏi bồi hồi mà xao xuyến với nụ cười tỏa nắng vào lúc sớm tinh mơ thế này ( 8h sáng)…

Em choàng tay ôm lấy nàng vào lòng, còn đang chưa muốn thức dậy.
Đôi vai gầy, nhỏ nhắn. Nàng rúc mặt vào ngực em thì thầm:

– Ông xã ! Dậy chưa !?

– Um…m. Nằm im nào. Để anh ôm em…. ngủ thêm tí nữa. Em lèo nhèo trả lời.
– Thôi. Dậy đi. Tới giờ đi làm rồi. Nhỏ My đập nhẹ vào vai em rồi khẽ dùng dằng.
– 5 phút…nữa. Khò…khò..
– Dậy đi anh ! Nhỏ My nài nỉ – sáng nào cũng vậy.
– 3 phút…
– Dậy mau !
– Chút…xíu..
-Dậy !

Nhỏ trở quạu.
Ờ thì dậy. Lúi húi vệ sinh cá nhân, thay đồ, rồi 2 đứa lại tất bật đèo nhau trên chiếc cup quen thuộc mà đi làm việc tới trưa.

Đến khoảng 11h thì 2 đứa nổi hứng đi xem phim. Mà ngu lắm các thím ạ. Thế éo nào cái Galaxy Nguyễn Du ngay gần chỗ làm, vậy mà 2 đứa lại chạy tuốt luốt lên tận Galaxy Tân Bình để xem phim. Đã thế, lúc bước vào cái quầy đặt chỗ xong xuôi lại chả lấy được cái vé nào vì mỗi tội quên rút tiền mới đau cơ chứ. Lúc ấy mặt con nhỏ bán vé nhìn em như vầy… Còn con My thì đứng sát bên vô tư cười ha hả như vầy… trong khi một phần tội lỗi cũng do nó đã không nhắc em kiếm trạm ATM từ hồi sáng. Báo hại em lại phải quần ngược ra mà lòng vòng thêm nửa tiếng đồng hồ để tìm trạm Đông Á gần đó. Trưa nắng. Đuối…

Buổi chiều, sau giờ làm, chả hiểu sức lực đâu ra mà 2 đứa vẫn còn muốn long nhong ngoài đường thêm tí nữa. Vậy là lượn lờ đi mua quần áo cho có gọi là mua sắm Tết. Cũng nhờ vụ này , em mới chợt phát giác ra rằng cái gu thẩm mỹ của con gấu ngày càng xuống cấp nghiêm trọng. Đúng là gần mực thì đen. Cũng chỉ vì suốt ngày lẽo đẽo theo em mà nó nhiễm luôn cái tính “mặc cái gì cũng được” từ lúc nào không hay. Hỏi thì nó trả lời cái một : “ ĐỂ TIỀN ĂN SƯỚNG HƠN.” Vậy có chết không? Đến nỗi cái vụ đi xem phim sáng nay, em cũng phải năn nỉ mãi nó mới chịu đi chỉ vì sợ tốn kém. Ấy thế mà, lâu lâu lãnh lương, em giả vờ hỏi : “ Vợ yêu của anh, ăn gì không?” Thì y như rằng nó gật đầu lia lịa mà đáp lại hưởng ứng như này “ Chà! Lâu rồi mình chưa ăn pizza. À mà thôi, ăn cái này ngon hơn, hay ăn cái kia cho đổi khẩu vị ta…ăn…bla…bla… ăn…ăn …ăn” Nghe mà chóng hết cả mặt các thím ợ.
Mà dắt nó đi ăn có vui sướng gì cho cam. Có cái món nào ở SG này lần đầu tiên dắt nó đi ăn mà nó không tiếc lời chê bai này nọ đâu. Để rồi 2 ngày sau, thì cái món nó chê ỏng chê eo đó lại trở thành thực đơn chính mỗi ngày mà mình phải chở nó đi ăn suốt dăm bữa nửa tháng kế tiếp cho đến khi nó có cảm giác ớn thì thôi.
Các thím thử hình dung cái cảnh tượng mà ngày nào mình cũng phải nhai đi nhai lại 1 món nào đó, cho dù có là cái món khoái khẩu của mình đi chăng nữa thì em cam đoan rằng đến ngày thứ 5 cũng sẽ có cái cảm giác gọi là ờn ợn nó xuất hiện. Đấy, vậy mà em phải nếm cái ờn ợn ấy suốt nguyên 1 tuần cũng chỉ vì cái sự “trễ ớn” của con gấu nhà em các thím ạ…
Quay lại vấn đề mua sắm của con My thì em thiết nghĩ khỏi phải bàn luôn bởi cũng chả biết làm sao mà so sánh cho được. Cơ bản là cái gu ăn mặc của nó đã chả giống ai rồi, được mỗi tội là mặc gì cũng đẹp  nên thôi… Cứ ra tiệm mà mua về, nhìn đồ mới là đã đủ thấy vui rồi mặc dù con nhỏ cũng đã bỏ công sức ra suốt mấy tiếng đồng hồ mà chọn lựa cho vừa lòng em.
Quay lại 1 năm trước…
– Mình chia tay nha em !?
– Anh nói gì vậy??
– Anh không muốn cứ tiếp tục như thế này nữa. Chán rồi.
– Sao lại chán? Tối qua 2 đứa mình còn nói chuyện rất vui vẻ cơ mà. Tự dưng sao anh lại vậy??
– Thì chán. Đơn giản là vậy.
– Em làm gì sai à? Anh sao vậy Đ?
– Hỏi nhiều quá, im dùm đi. Cắt đứt liên lạc luôn từ bây giờ. Vậy nhé.
– Không….
– Anh đừng….
Tút…tút..
Ngoài trời, mưa vẫn rơi, lạnh lẽo. Một chiều tháng 12, Hà Nội buồn. Nước mắt My chảy dài…và… tim đau, đau lắm.
– Anh sao vậy…đồ…? Không có lí do gì… thì em quyết không bỏ cuộc đâu…
Nhấc điện thoại lên và bấm số. Những con số quen thuộc đã khắc sâu vào tâm trí My từ bao giờ, để rồi mỗi lần gọi cho anh, em lại chờ đợi tiếng “ Alo” từ đầu dây bên kia xuất hiện, đập tan hết mọi buồn phiền, tất bật của một ngày dài đơn độc nơi đất khách quê người. Và trong cái suy nghĩ non nớt ngây thơ ấy, em luôn tin tưởng về một giấc mơ sẽ kéo dài mãi khi em sẽ phải phấn đấu thật nhiều, sẽ làm việc cật lực hơn nữa để ngày càng được gần anh. Để có thể đường hoàng mà chuyển công tác vào SG, để được ở bên cạnh anh, để mỗi sáng em thức giấc vẫn thấy anh nằm cạnh bên mà biết rằng : “ À…đó không phải là mơ” ….như bây giờ…Em cũng biết rằng việc này có thể sẽ mất thời gian lắm, nhưng em sẽ cố gắng vì yêu anh… Có thể là một năm, hay cùng lắm là hai năm em không biết nữa nhưng em biết mình sẽ làm được. Nên chiều nay em mới định gọi cho anh, để kể với anh về cái dự định sắp tới của mình và đinh ninh rằng chắc anh sẽ vui lắm. Chắc anh sẽ cười thật nhiều, hơn hẳn mọi ngày mà hai đứa vẫn thường tám tít bâng quơ qua điện thoại và biết đâu đấy dưới cách nhìn của anh, sẽ giúp em rút ngắn được quãng thời gian ấy đi một nửa vì anh… rất thông minh.
Ấy vậy mà, vừa bắt điện thoại, không để My kịp nói, em lạnh lùng buông thõng 1 câu “ Chia tay” rồi tắt nguồn mà vứt điện thoại vào một góc. Chiều Sài Gòn nhạt nhòa. Một nửa bóng người lặng lẽ với điếu thuốc đang cháy dở, vô cảm, trống rỗng… Mặc dù, con người ấy vẫn biết còn một nửa khác đang hoảng loạn, tìm mọi cách liên lạc với mình từ một nơi xa trong vô vọng…
Chúng ta có thật sự cần nhau? Có thật sự sinh ra là để dành cho nhau? Đó là câu hỏi mà bất cứ người yêu nhau nào cũng từng 1 lần phải nghĩ đến, cũng từng 1 lần phải đáp lại một cách rõ ràng, thành thật nhất. Để rồi còn lại gì? Câu trả lời, với những nỗi niềm riêng…Vào lúc đó, cũng là thời khắc – em tự đặt câu hỏi cho bản thân mình về hiện thực mà hai đứa phải chấp nhận khi …YÊU XA.
Suốt hơn nửa năm ròng, Sài Gòn – Hà Nội, chỉ bấy nhiêu thời gian thôi cũng đủ cho đại đa số người phải chùn bước. Và em cũng không phải là ngoại lệ.
Nếu thím nào cho rằng chuyện yêu xa là bình thường, cũng như cân đường hộp sữa, tình cảm mới là trên hết, đôi ta chỉ cần có tình yêu làm năng lượng sống trường tồn, khỏi cần ăn cơm cũng được hay đại loại cái kiểu : “Này sao chú mày hèn thế. Cứ đâm đầu đại vào mà yêu, ra sao cũng được.”…bla…bla.. Thì em cũng xin thưa rằng, em không phải là loại người như vậy, đôi lúc yêu nhau cũng cần có “cái đầu” để mà sống..…
-Bệnh của em… ra sao rồi? Lâu rồi anh không hỏi.
-Bình thường.
-Hiểu theo nghĩa nào? Tích cực hay tiêu cực ?
-He He. Vậy nếu như em chết đi. Anh có buồn không? Có yêu thêm ai khác nữa không?
Anh vẫn chưa trả lời cho em biết.
Nhỏ My vẫn thường hỏi ngược lại em như vậy mỗi khi em hỏi về bệnh của nó. Nhiều lần như một, câu hỏi ấy vẫn luôn là nỗi ám ảnh…Trong câu nói của My luôn có chút gì đó xót xa, nghẹn đắng nơi cuống họng, khiến con tim em như bị ai đó bóp chặt, không thở được, từng câu từng chữ nhỏ My nói ra lại như những mũi kim nhọn hoắt đâm sâu vào quả tim em, đang được rút ra rồi lại đâm vào thêm nhiều, nhiều lần nữa… Đôi lúc muốn bật khóc thật to, thành tiếng nhưng không được. Bởi cái cảm giác có được hạnh phúc nó mới mỏng manh làm sao khi phía trước là vực thẳm không còn lối đi. Mà thực tại bày ra trước mắt chính lại sự bất lực của một thằng con trai ở trong Nam, ngày qua ngày giương mắt nhìn về hướng một cô bé ở ngoài Bắc, người mà nó yêu thương, quan tâm, lo lắng hết mực đang chết dần chết mòn bởi căn bệnh ung thư quái ác kia, đau đớn đến nhường nào. Biết sao được, vì đó là khoảng cách…
-Anh bỏ Sài Gòn ra Hà Nội với em nhé, cô bé ?
-Làm chi?
-Thì được ở gần em.
-Xùy. Khỏi đi. Ra đây ai nuôi anh. Tốn cơm chứ được gì.
-Anh tự nuôi anh là được chứ gì. Miễn được ở gần em…
-KHÔNG… Anh còn sự nghiệp, sống ngoài này khó khăn lắm, không hợp với tính cách của anh, anh còn không chịu được lạnh nữa… Em tự lo được…. mặc dù hơi nhớ anh… “ chút xíu”…
Em là vậy đấy. Vẫn cứ hay tự dối mình để anh có thể yên tâm, không lo nghĩ. Nhưng em càng như vậy thì anh càng lo lắng, bởi anh biết rằng mình có thể mất em bất cứ lúc nào. Anh luôn lo sợ cảm giác ấy, lo sợ điều mình không mong đợi vẫn đang lẩn khuất đâu đấy chực ào đến, kéo tuột tâm trí anh xuống vực thẳm… nơi không còn có em, cuộc đời anh như vô nghĩa. Vì anh biết rằng, qua những lời em nói, qua những cử chỉ động viên của bác sĩ vẫn luôn khuyên bảo để kéo dài mạng sống của em từng ngày… thì ta chẳng còn lại gì ngoài hi vọng về một căn bệnh sẽ không bao giờ chữa được…
Nếu anh không thể ở cạnh em lúc đó. Thì hãy để một ai khác yêu em- thay anh, vì ở ngoài đó.. em cũng có biết bao nhiêu chàng trai theo đuổi. Nhưng hãy chắc chắn rằng người đó sẽ luôn ở bên cạnh em lúc em cần một bờ vai, một chỗ dựa vững chắc nhất. Không bao giờ bỏ rơi em lúc em có thể phải nhập viện vì bệnh tật, hay cận kề giây phút cuối cùng của đời người. Người có thể thay anh làm tất cả những điều đó thì em hãy chấp nhận. Và cứ mặc kệ anh phải hối hận, nuối tiếc về dĩ vãng, về quá khứ mà mình đã không thật sự cố gắng . Hãy cứ để anh tiếp tục đau đớn trong dằn vặt… cho đến hết cuộc đời này. Em nhé…

Bình luận

comments